Tự tình nơi đất tổ

Nhân dịp tham gia Hội thảo thường niên VRN 2014, Trần Bảy – một bác nông dân đến từ xã Đại Hồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam đã làm bài thơ về thiên nhiên con người nơi đây để gửi tặng tới các thành viên tham gia Hội thảo như một lời nhắn nhủ rằng người dân Đại Lộc đang phải gánh chịu những tác động của phát triển thủy điện, và mong muốn tìm về thiên nhiên xưa.

Lần đầu tiên về quê cha đất tổ
Vĩnh Phúc hiền hòa thổ lộ nét trầm tư
Dáng núi cao như Đức Lạc hiền từ
Hồ Đại Lải như Âu Cơ Từ Mẫu
Tổ kính yêu nơi Tiên bồng có thấu
Cháu con người lắm chỗ thở than
Con sông xưa khô cạn úa vàng
Dòng nước biếc đã hóa thành u ám
Cuộc sống chúng con ngày càng ảm đạm
Bởi có người cướp mất những dòng sông
Thủy điện kia phá núi chặn dòng
Nguồn sữa mẹ đâu còn như thuở trước
Biền dâu nay đâu còn óng mượt
Đồng lúa xanh giờ cũng đã chuyển màu
Bời phù sa biết phải tìm đâu
Nó lắng đọng dưới lòng hồ sâu thẳm
Bến sông xưa chỉ còn hiu quạnh
Lũy tre làng soi bóng nước còn đâu
Cánh buồm no gió mất từ lâu
Thuyền xuôi ngược đã nói câu từ biệt
Tài nguyên nước ngày càng cạn kiệt
Cá tôm giờ nay cũng đã biệt tăm
Chúng con đi dù muôn dặm xa xăm
Đòi công lý đòi công bằng lẽ phải
Chúng con đây với nỗi lòng da diết
Nhớ sông xưa mơ lại cảnh thanh bình
Điện rất cần để đất nước văn mình

Nhưng cuộc sống làng quê kham khổ quá!

Trần Bảy

Bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *